Khuôn mặt Chu Tự tràn đầy hoảng hốt. Ban nãy còn có người khác chịu chung số phận, Tôn trưởng lão sẽ chẳng chú ý đến một đệ tử bình thường như gã, mà dù có thấy thì cũng chỉ lướt qua chứ chẳng để tâm.
Nhưng lúc này cả quảng trường chỉ có mỗi mình gã xảy ra dị trạng, Tôn trưởng lão muốn không chú ý cũng khó.
Chu Tự cuống cuồng đến mức sắp khóc, nhưng ngay chớp mắt sau, gã chợt nhận ra chân nguyên trong cơ thể đã bình ổn trở lại.
"Tu luyện võ đạo phải đi từng bước vững chắc, chớ có trèo cao ngã đau." Tôn Ngâm đột nhiên sa sầm mặt mày, nghiêm giọng quát: "Bản tọa cư ngụ tại Vọng Thiên phong, núi non hiểm trở. Phàm nhân leo từ chân núi lên đến đỉnh núi gian nan ra sao, thì võ giả tu luyện võ đạo cũng khó khăn y như vậy. Ban ngày leo núi đã đầy rẫy hiểm nguy, thế mà ngươi lại vọng tưởng leo núi giữa đêm khuya, tự chuốc lấy khổ, hành vi bực này thật không thể chấp nhận."




